r/SocialSkills:

u/Jeffcallahan3: Tôi từng là một người nhút nhát. Đã thế, lúc cần giao tiếp thì đầu óc lại cứ tự format sạch trơn, bỏ lại tôi đứng bối rối khổ sở không biết phải nói năng ra làm sao. Nhưng đó chỉ là quá khứ. Thưa bà con cô bác, tôi xin giới thiệu bí quyết giao tiếp, gia truyền đời đầu, được tôi đúc kết sau 13 năm và hơn 90.000 cuộc đối thoại!
____________________

Phần 1: Chuẩn bị tư tưởng.

A. Ông không phải nhân vật chính. Nghĩa là ánh đèn sân khấu không chiếu rọi đỉnh đầu, soi sáng bước đường ông đi 24/24 đâu. Chúng ta có xu hướng luôn quan trọng hóa bản thân trong mọi trường hợp. Chẳng may rớt tương cà ra quần à? “Ối giời ơi thôi chết, cả lũ chúng nó thấy hết rồi, mẹ ơi thằng kia còn đang bấm bấm cái gì, hay là nó đăng tweet để cả lũ cười vào mặt mình? Ôi danh tiếng của tôi bị hủy hoại rồi, tạm biệt cha mẹ anh chị em xóm giềng, con lên rừng ở ẩn đây!” Sự thật à? Thiên hạ còn quá bận lo chuyện của họ, cái quần dơ hầy của ông còn lâu lắm mới được liệt vào danh sách những chuyện nên quan tâm của người khác, cho nên yên tâm đi nhé!

B. Tập trung vào. Đừng có mà đùa với tốc độ bẻ lái của các cuộc đối thoại. Cúi xuống nhặt chùm chìa khóa có thể lạc từ Ấn Độ thế kỉ thứ 8 sang tắc đường ở châu Phi đấy. Sẽ có đứa nhảy vào mồm lúc ông đang nói nữa. Bình tĩnh, không sao hết, chưa phải tận thế đâu, mình cần phải quí tộc. Khi chủ đề thay đổi đột ngột, nhớ nhắc lại quy tắc A: Mọi thứ không xoay quanh bản thân ông. 

C. Đồng cảm. Quan trọng đây nè. Trước khi hét vào mặt thằng đồng nghiệp ‘Mày làm cái quần què gì thế này?!’, có bao giờ các ông dừng lại vài giây để đặt mình vào vị trí của nó chưa? Chưa à? Thế thì lần sau nên làm ngay nhé. Quan trọng vì nó ảnh hưởng tới cách ông tương tác với xã hội xung quanh đó.

D. Học cách nói chuyện phiếm trong 1 nhóm. Khi các ông đun nước, lẽ dĩ nhiên là cần vài phút cho nước nóng lên tới khi bắt đầu sôi. Nhiều người nghĩ: “Ôi dào, ba cái chuyện phiếm chỉ tổ tốn thời giờ, dành để mà nói cái gì sâu sắc hơn đi!” Họ đang quên mất mục đích của chuyện phiếm, đó là tìm cho ông cái mạch nước, từ đó ông mới bắt đầu đào được giếng sâu. Đó cũng là quy tắc cốt yếu trong việc xây dựng các mối quan hệ đấy.

|Bí kíp hòa nhập đầy tự nhiên|

A. James Altucher: Hãy đặt câu hỏi. Biết thêm được 1 điều cũng đáng quí. Lần đầu gặp ai đó, dành cho họ những câu hỏi. Nó giúp chúng ta chủ động hơn và học được nhiều hơn là chỉ nghe người ta nói rồi đáp. Có một phép toán là, trên thế giới luôn luôn có nhiều thắc mắc hơn những câu trả lời, nên luôn thật dễ dàng để đặt câu hỏi. “Tôi chả biết gì cả. Tôi ngu si nhưng không tự ti về điều đó. Có cả thế giới cho tôi khám phá cơ mà, nên tội gì mà không bắt đầu ngay bây giờ nhỉ?”

Như thể ông đang đi giữa sa mạc vậy. Nóng hừng hực và rộng lớn bao la, nhìn ra tứ phía cũng chẳng khác xa là mấy. Ông có thể bước lên một bước, rồi lại giật lùi, xoay vòng rồi đột ngột đổi hướng một cách tự do, chẳng có gì cản nổi ông hết. Hãy nhớ, chúng ta luôn thích trò chuyện với những người biết lắng nghe.

B. Tránh những chủ đề buồn và nhạy cảm, luôn giữ sự nhiệt tình ở mức cao… nhất là khi mới bắt đầu. Đã bao giờ khi các ông đang nói chuyện sôi nổi, có người tự nhiên lên tiếng: “Hôm qua ấy à, tôi đã phải cho con chó nhà tôi một mũi nhân đạo…”

Mọi người ngay lập tức ngãng ra, miệng lẩm bẩm: “Ôi tôi rất tiếc…”. Tệ hơn, chẳng ai dám thay đổi chủ đề, vì không muốn bị chửi là vô tâm, thiếu nhạy cảm. Thế thì thôi xong rồi, bùm, các ông có ngay một quả lỗ đen vũ trụ bự chảng giữa cuộc nói chuyện.

Các cuộc tán gẫu nên mang tính chất hài hước nhẹ nhàng, nhất là khi mới bắt đầu. Chả thằng nào dở hơi lại nghĩ: “Bây giờ ước gì có đứa làm tụt mood cả lũ đi nhỉ? Vui thôi không được vui quá.”

Phương pháp thì cực kì đơn giản: Bạn ông nhiệt tình bao nhiêu, thì thêm 10% vào chỗ đó. Tôi có thằng bạn tên Tim. Nó có khả năng tỏ ra hào hứng với gần như mọi thứ trên đời. Ông kể crush của ông vừa chấp nhận kết bạn, nó sẽ vui như crush của nó inbox tỏ tình vậy. Cảm xúc là thứ dễ lây. Kể cả khi ông cóc biết gì về chủ đề ấy, chỉ cần tỏ ra nhiệt tình, người ta vẫn sẽ quí ông. Còn đây là những thứ cần tránh nè:

-Chết chóc.

-Tôn giáo.

-Chính trị (trừ phi đó là vào đêm Giáng sinh, khi ông muốn đập bàn đập ghế một tí cho vui cửa vui nhà).

-Tương lai của đất nước sẽ đi tới đâu.

-Mấy cái mụn nhọt dị hợm của ông dạo gần đây (trừ phi ông đang nói chuyện với bác sĩ).

Nên nhớ đây chỉ là hướng dẫn cơ bản để các ông dễ dàng có một cuộc nói chuyện thân tình với loài người thôi nhé!
____________________

Phần 2: Bắt đầu một cuộc trò chuyện.

Tôi từng có những trải nghiệm đau thương khi chủ động mở lời để bắt đầu giao tiếp. Nhưng đó là chuyện của 13 năm về trước. Sau 90.000 cuộc trò chuyện, điều gì đã thay đổi? Tôi biết mình có 2 lựa chọn: hoặc là làm như những gì vẫn làm, nhận kết quả vẫn nhận và tiếp tục tự hỏi vì sao thế gian tàn nhẫn này không thay đổi dù chỉ chút xíu vì tôi, hoặc là thay đổi cách bắt đầu để bản thân dễ dàng bắt chuyện với mọi người hơn. Thay đổi nhỏ nhưng trong thời gian dài đem lại kết quả đáng ngạc nhiên lắm đấy.

-Luyện tập phản xạ giao tiếp.

Bước 1: Ra khỏi nhà và tiếp xúc với loài người đi ông ơi. Giao tiếp thế quái nào được với 4 bức tường.

Bước 2: Bắt đầu những cuộc tán gẫu nho nhỏ từ 1-3 phút trong suốt cả ngày. Nói càng nhiều, càng dễ bắt đầu.

-Nói với ai? Bất kì ai ông gặp. Em gái pha trà sữa, anh shipper, bác bảo vệ, thằng đứng trước ông trong lúc xếp hàng chờ thang máy… Nói cái gì? Bất cứ cái gì. Xem họ đang làm gì, ăn mặc ra làm sao, đang trong hoàn cảnh nào?

-Luôn có 1 kế hoạch thoát thân. Chẳng ai muốn bị kẹt trong 1 cuộc đối thoại ê a nhạt nhẽo cả. Một câu:“Tôi phải đi ra đây 1 tẹo, nói chuyện với ông vui ghê” là cực kì lịch sự và ngon lành rồi.

-Sức mạnh của những cuộc hội thoại 3 phút này ở chỗ nó giúp tạo lực đẩy cho ông ngay từ đầu ngày, và cứ thế ông bon bon tiến tới. Một cuộc tán gẫu nho nhỏ lúc 6h tối? Khá là lúng túng đấy, nếu cả ngày rồi ông chưa nói chuyện với ai, nhưng lại chẳng phải vấn đề gì to tát nếu trước đó ông đã nói với tầm 10-20 người tương tự rồi. Sao phải gồng mình gắng sức vần một tảng đá to, khi chúng ta có thể lăn những hòn sỏi nhỏ?
____________________

Phần 3: Vượt qua những khoảng ngắc ngứ đầy lúng túng.
Hai phương pháp dưới đây sẽ giúp ông giữ được nhịp trò chuyện một cách đều đặn.

A. Phương pháp Nan hoa:

Nắm vững phương pháp này, và ông sẽ kết nối được với bất kì ai, ở bất kì chủ đề nào. Tưởng tượng chủ đề bạn ông đang nói tới là cái trục bánh xe, còn những cái nan hoa là những chủ đề khác nhưng liên quan tới nó.

Ví dụ nhé, bạn ông nhắc đến Star Wars… và ông chẳng có tí hứng thú nào, nhưng chẳng lẽ để nó tự độc thoại à?

-Mày xem phần mới nhất Star Wars chưa?

Có hàng đống chủ đề khác có thể nói tới mà không đả động tới nội dung Star Wars: *Những bộ phim ra mắt trong năm nay, vũ trụ, ngoài đời mà có 1 thanh lightsaber thì ngầu như nào nhỉ…*

-Dạo gần đây tui bắt đầu học khắc bí ngô ông ạ…

Khắc bí ngô à? Cái ngớ ngẩn gì đây? Nhưng mà *Hình gì lên quả bí ngô là đẹp nhất? Đã làm được cái nào chưa, cho tui coi với nào? Không đợi nổi tới Halloween nữa, một năm tui hóa trang thành Marty McFly, mà người ta nói tui nom y chang một gã ăn mày…*

Thử đi xem sao! Cách này sẽ luôn đúng, trừ phi ông nói lạc hẳn sang một chủ đề khác hoàn toàn nhé (chắc là không, các ông không ngớ ngẩn đến như thế đâu).

B. Phương pháp LOOp:

-Lắng nghe (Listen): Nhớ lại lần ông cảm thấy từng lời mình nói ra đều được chú y đi nào. Rồi, tiếp tục tới lần mà người ta chỉ chực đợi ông nói xong để tới lượt mình ấy? Ông sẽ muốn nói chuyện với ai hơn? Một người giao tiếp thành thạo biết rằng lắng nghe chính là bước căn bản đầu tiên, giúp kết nối con người với nhau. Và khi ông thực sự lắng nghe, ông sẽ gật đầu và nói “ừ tui hiểu” một cách rất tự nhiên.

-Bình luận (Observations): Đưa ra những lời bình luận là 1 phần không thể thiếu. Nó vừa cho người ta thấy là ông thực sự đang theo dõi câu chuyện, vừa là cách để ép ông tập trung, vì làm sao nhận xét được nếu không chú y? “Wow, tui cá là du lịch từ đầu này tới đầu kia của đất nước tuyệt vời lắm đúng không?”

-Gợi mở (Open questions) : À cái này thì cần kĩ thuật ninja thượng đẳng đây, nhưng hữu ích cực kì. Một câu hỏi mở không thể đáp bằng có hoặc không, mà cần một câu trả lời dài phải suy nghĩ. “Wow, tui cá là du lịch từ đầu này tới đầu kia của đất nước tuyệt vời lắm đúng không? Nhưng sao ông lại chọn San Francisco?” Câu hỏi ấy sẽ dẫn tới một cuộc thảo luận nữa, và trong một nhóm, ông đã trao cho họ cơ hội để nói nhiều hơn về bản thân mình. Một vài mẫu câu cho các ông nè: Tại sao lại là xyz? Sao ông biết tới xyz thế? Ông và xyz gặp nhau ra làm sao? Ông định làm gì với xyz?...
____________________

Trên đây là bí quyết tổng hợp của tôi. Nên nhớ, đọc lấy đủ thông tin thôi, sau đó thì đứng lên mà thực hành đi các ông ơi. Suy cho cùng thì tôi cũng từng là đứa giao tiếp kém mà. Mong là những chỉ dẫn này sẽ giúp các ông hòa nhập tốt hơn với đồng loại, và cứ mở miệng ra nói đi, cuộc đời sẽ tươi vui hơn nhiều đó!
___________________

Nguồn: https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/permalink/506952136368860/
Link Reddit: https://redd.it/7hbkwa

Friday, March 9, 2018 · (No comments)



Làm cách nào để có động lực
Cho học tập, công việc và mọi thứ.


>[deleted] (196points)
[Almsot] Cách đây năm năm, bạn thân của tôi đã chết trong một vụ tai nạn khi đi săn. Lúc đó cậu ấy mới 14 tuổi. Bộ phim yêu thích của cậu ấy là “Saving Private Ryan” và chúng tôi đã cùng nhau xem nó trước đó vài tuần. Câu mà Tom Hank nói lúc cuối phim: ”Hãy xứng đáng với điều này” đã ám ảnh tôi rất lâu. Bạn tôi chẳng có tội tình gì vậy mà vẫn phải chết. Cậu ấy sẽ không thể trưởng thành, lập gia đình cùng với một người vợ, và không bao giờ biết được những điều tuyệt vời mà tôi sẽ tận hưởng khi lớn lên. Bởi vậy mỗi khi cảm thấy thiếu động lực, tôi tự nhủ “ Bạn vẫn có thể tận hưởng món quà của cuộc sống, trong khi người khác thì không thể. Hãy sống sao cho xứng đáng với điều đó”

>>[ThehoneyBadger23] (7points)
Là một người bị mất anh trai vì một tai nạn vô nghĩa, tôi rất đồng cảm với bạn. Tôi bị thúc đẩy bởi sự mất mát của mình theo cách tương tự. Nếu có thể, tôi nhất định bắt tay với bạn.

>[Michirox] (74points)
Trong một chủ đề khác, có người đã từng nói như này. Lúc khó khăn nhất là khi bắt đầu làm gì đó. Vậy nên để có động lực, tôi luôn luôn tự nhủ “sẽ chỉ mất năm phút thôi” và sau khi thực hiện, động lực sẽ xuất hiện, bởi vì ai cũng muốn hoàn thành thứ mình đã bắt đầu.

>>[Reliable_Stranger] (15points)
Cách này có vẻ như sẽ hiệu quả

>>>[anal_intelligence] (8p)
Nó thực sự có hiệu quả!. Tôi mới chỉ bắt đầu tập luyện từ đầu tháng hai năm nay với vài bài tập sức bền và cơ bụng mỗi sáng (bắt đầu là 20p rồi 30p, 45 phút và hơn nữa). Chỉ còn tháng rưỡi nữa thôi nên tôi cảm thấy thật sai lầm nếu bỏ lỡ ngày nào. Cơ thể tôi sẽ sẵn sàng cho mùa hè này. Note: tôi chưa từng thực hiện thường xuyên như vậy trong quá khứ.

>>>>[fukcatz] (9p)
Nếu ngày nào đó tôi không có động lực để đến phòng tập, tôi luôn tự nhủ rằng:” Mình đến tập một lúc thôi cũng được”. Cho đến khi tôi ở đó, tội lại làm tốt và đẩy mạnh như mọi ngày. Điều đó chỉ ra thực tế là bạn chỉ cần nhấc mông của mình ra khỏi cửa là được.

>>[iamthedick4] (1p)
Tôi không thấy điều này hoàn toàn đúng. Đối với tôi, việc bắt đầu rất dễ dàng. Khó ở chỗ hoàn thành nó.Tôi có thể bắt đầu làm gì đó cùng với tất cả những ý tưởng tuyệt vời, rồi đến một mức nào đó, tôi từ từ dừng lại và bỏ mặc nó, bắt đầu một thứ gì đó khác. (Giống mình ))
Chẳng bao giờ hoàn thành được thứ gì đó.

>>muggleattack(1p)
Nó hoàn toàn hiệu quả với tôi. Tôi là một kẻ lười biếng.

>Non(30p)
Những giai điệu hay. Không thể làm gì nếu thiếu chúng!


>>osiris32(3points)
Nó thực sự phụ thuộc vào sở thích của bạn. Nhạc với giai điệu nhanh rất thích hợp khi bạn muốn được kích thích. Nhưng trong tất cả, bài hát duy nhất trên thế giới khiến tôi cảm thấy yêu thích đó là O Fortuna của Carmina Burana. Trong đầu tôi luôn nghĩ đến hình ảnh của một kị binh Black clad đang mạnh mẽ băng qua tuyết để chiến đấu sống chết với đối thủ nguy hiểm khi nghe bản nhạc này.

>junkiexxl(97p)
Hãy nghĩ về bạn trong tương lai sẽ thế nào nếu bạn không hành động. Rồi so sánh với người mà bạn sẽ trở thành nếu bạn đã hành động từ bây giờ.

>>MonetaryCock(15p) 
“Nếu muốn biết cuộc sống quá khứ của bạn, hãy nhìn vào tình trạng hiện tại của bạn. Nếu muốn biết cuộc sống tương lai của bạn, hay nhìn vào hành động hiện tại của bạn.”

>Hoonin(23p)
Xay cafe, nghĩ đến lương và cởi trần trước gương.

>>Hoonin
Vâng, chúng thực sự cho tôi động lực. Lương tôi quá thấp - động lực học hỏi. Bụng tôi quá to - động lực tập gym, và xay cafe, theo một cách nào đó thì nó đã cho tôi động lực nhấc mông ra khỏi ghế.

>URPerfect (13p)
Tôi làm việc ở khoa hồi sức sau cấp cứu cho trẻ em.Đôi lúc chúng ta cảm giác chẳng muốn đi làm chút nào cả, có phải không.... Vâng, trong dịp hiếm hoi đó, tôi sẽ ghé qua phòng rèn luyện của Ronald McDonald khi đi bộ đến văn phòng. Chỉ cần liếc nhìn vào căn phòng đầy những đứa nhóc gan dạ di chuyển quanh phòng tận hưởng từng phút giây cuộc sống với cây truyền dịch (gắn vào người) là ngay lập tức cảm thấy có động lực liền thôi.
Trong công việc, tôi nghĩ về người vợ và những đúa con tôi mong muốn. Tôi cũng muốn thật khỏe mạnh để bên họ vì tôi không có cha khi lớn lên.

>simsedotdk(5p)
Chỉ cần làm bất cứ điều gì mà các bạn thật sự muốn làm. Hãy cố biến thành một thói quen và tự nhủ rằng nó sẽ dễ dàng hơn.

>deleted(3p)
Viết ra những mục tiêu của bạn với một thời hạn cụ thể và nói nó với mọi người về nó. Bằng cách đó bạn sẽ tự thấy trách nhiệm hơn với việc đó.

Nguồn: https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/search/?query=L%C3%A0m%20c%C3%A1ch%20n%C3%A0o%20%C4%91%E1%BB%83%20c%C3%B3%20%C4%91%E1%BB%99ng%20l%E1%BB%B1c





r/personalfinance: Một vài mẹo quản lí tài chính cá nhân.

____________________

u/hungryfreediver:


“Còn trẻ thì tiết kiệm làm gì? Ờ tôi kiếm được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu đấy, nhưng mà tiền còn kiếm được nhiều, nhưng tuổi trẻ chỉ có 1 thôi các ông ơi!”


Thưa quí vị, đây chỉ là lời ngụy biện cho thói tiêu xài hoang phí của quí vị thôi. Các ông hoàn toàn có thể vừa vui chơi, vừa có một khoản để dành nhé. Dưới đây là cách tôi đã làm, hi vọng các ông có thể tham khảo:

. | Lập bản thống kê thu chi | ngay đi. Và nếu ông phải vò đầu bứt tóc cả buổi mà vẫn không nhớ ra ‘ô hay rốt cuộc mình đã mua cái quái gì mà hết những từng này tiền nhỉ’, thì xin chúc mừng, ông chắc chắn đã tiêu béng mất những khoản không đáng tiêu tí nào rồi. Kiểm tra lại coi ông có đang bị trừ tiền hàng tháng bởi những dịch vụ mà ông thậm chí còn không biết mình đang sử dụng, hoặc đáng ra không phải trả phí hay không? Ví dụ như tài khoản điện thoại, ngân hàng? Việc tổng kết thu chi định kì sẽ giúp ông phát hiện kịp thời những khoản bất thường này đó.

. Luôn luôn | đợi một vài ngày trước khi quyết định chi một khoản tiền cho một việc không thiết yếu |. Ông sẽ có thời gian để cân nhắc kĩ lưỡng, xem xét cẩn thận, và, nhận ra nó không thực sự quan trọng như lúc ban đầu ông muốn rước nó về đâu. Mùa đông lạnh quá, và ông muốn rinh một em nệm lót bồn cầu về à? Chà chà, lớp nệm ấm áp nâng đỡ bàn tọa của ông, nghe hấp dẫn quá nhỉ? Nhưng từ từ, nghĩ đã nào. Mấy chục xuân qua không có nệm lót, ông có sống ổn không? Lạnh đít có dẫn đến cảm sốt thương hàn được không? Mà khoan, hình như ông bị dị ứng với chất liệu làm nệm. Hẳn ông không muốn cặp mông mình mẩn đỏ ngứa ngáy đâu nhỉ? Đó, vài ngày sẽ khiến ông tìm hiểu được kĩ hơn về thứ mình định mua về, tìm ra giải pháp thay thế, tìm cách rẻ hơn bằng việc mua sản phẩm lỗi mẫu mã nhưng chất lượng vẫn ngon lành… (hoặc là việc chần chừ trì hoãn sẽ giúp ông bỏ luôn y định đó luôn).

. Chịu khó tìm hiểu và | so sánh giá |: Nguyên tắc của tôi là không bao giờ mua thứ gì với 10 đồng khi nó chỉ có giá 8 đồng. Với vài từ khóa là internet có thể cho ông hàng ngàn lựa chọn để so sánh. Nhưng đừng quá máy móc chi li, nhiều khi tiền chênh lệch sản phẩm không bù nổi tiền vận chuyển đâu, và hãy cẩn thận với những mặt hàng có giá chênh lệch quá lớn. Có thể thay vì mang ghế salon về đọc sách, ông sẽ bổ sung thêm vào bộ sưu tập cho nàng Barbie của con gái ông một chiếc ghế mới đấy.

. | Chi tiền cho đam mê, và tiết kiệm tất cả những thứ còn lại |: Nếu ông yêu vẽ vời, chèo thuyền, chụp ảnh… ông nên để dành tiền cho những việc này, không thì dĩ nhiên làm sao mà vui tươi hạnh phúc được chớ? Điều đó cũng có nghĩa là, một khi ông biết cái gì quan trọng với mình, ông cũng nhận ra cái gì kém cần thiết hơn. Đôi giày đang sale đó nom đẹp thật, nhưng mà ông có những 4 đôi na ná thế ở nhà rồi, đủ cho mỗi ngày đi một đôi một đôi buộc lên cổ cũng chẳng sợ trùng ấy chớ. Chưa kể 500k thay vào đó có thể để dành cho cọ vẽ mới, lens cho máy ảnh… thứ mà ông thực sự cần ấy.

. | Có thể ngày mai ông vẫn sống tốt |: Tôi biết, bi kịch có thể xảy tới bất cứ lúc nào, chính gia đình tôi đã từng trải qua. Đó cũng là lí do ông nên theo đuổi đam mê của mình ngay từ bây giờ. Nhưng mà nè, chẳng phải dùng hết sạch tiền kiếm được vì ‘ngày mai có khi chẳng còn sống nữa mà tiêu’ nghe cũng ngớ ngẩn như kiểu đang yên đang lành gọi bạn gái ra vì ‘tôi chả biết sau này em có lừa dối tôi không, nhưng tôi cứ chia tay cho chủ động’ à?

. | Tích tiểu thành đại |: Những khoản tiết kiệm được có thể là rất nhỏ, nhưng sau thời gian, nó sẽ lớn đến không ngờ đó. Nên đừng vì không nhìn thấy kết quả nhanh chóng tức thì mà từ bỏ nhé ông bạn!
Link Reddit: https://redd.it/5n3zej

____________________

u/bigcheeks9: Khi lập bảng tổng kết chi tiêu, hãy thêm một cột nho nhỏ xinh xinh vào bên trái cột thống kê các khoản ông đã chi. Trong đó hãy thử tính xem bố mẹ, hay chính bản thân các ông, sẽ phải lao động vất vả trong bao lâu để có số tiền đó. Điều này sẽ giúp ông có trách nhiệm và cẩn thận hơn trong quyết định dùng tiền của mình.
Link Reddit: https://redd.it/6qworr

____________________
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/permalink/512519012478839/

Thursday, March 8, 2018 · (No comments)



Tôi vô cùng ngạc nhiên khi biết nhiều sinh viên 19, 20 tuổi ở Đại học Stanford đã biết đầu tư, thậm chí đóng tiền vào quỹ lương hưu.

Dưới đây là chia sẻ của chị Nguyễn Khánh Huyền, đang theo học thạc sĩ ngành Trí tuệ nhân tạo, Đại học Stanford, Mỹ.  

Mùa hè 2016, tôi làm nghiên cứu ở Đại học Edinburgh, Scotland. Rảnh rỗi, tôi đăng bài tuyển bạn trai với mục đích hài hước. Không ngờ, tôi nhận được email ứng tuyển từ một anh chàng chuyên gia tài chính. Ban đầu tôi định từ chối vì nghĩ có ở Scotland lâu dài đâu mà hẹn hò. Thế nhưng, mấy đứa bạn đọc email kêu rằng anh chàng này dễ thương quá, tôi không thể từ chối. Thế là tôi hẹn anh chàng ăn trưa như bạn bè.

Hôm đấy, tôi hỏi anh chàng về việc anh ứng dụng những gì mình học vào cuộc sống như thế nào, anh trả lời là nó giúp anh chuẩn bị một nền tảng tài chính vững chắc cho tương lai. Anh nói, tiền đầu tư của anh mang về cho anh lợi nhuận 7,3% mỗi năm và mỗi tháng anh tiết kiệm 60% thu nhập. Nếu không có gì thay đổi, anh có thể về hưu trong vòng 7 năm tới.

Lúc đấy, tôi đã bị sốc toàn tập. Tôi chưa gặp ai có thể nói về tài chính cũng như tương lai của mình một cách cụ thể như vậy. Một phần do tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, nơi việc chi tiêu được thực hiện dựa vào trực giác và thói quen hơn là khoa học. Một phần khác, tài chính là một điều nhạy cảm, chẳng ai thành công về mặt tài chính tự nhiên ngồi vạch ra cách họ chi tiêu thế nào để tôi học hỏi cả.

Sau buổi nói chuyện đó, tôi bắt đầu để ý hơn về kế hoạch tài chính của những người xung quanh. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra một bộ phận lớn sinh viên mới khoảng 19, 20 tuổi ở Stanford đã biết cách đầu tư, thậm chí đóng tiền vào quỹ lương hưu. Hai cậu hàng xóm của tôi đầu tư qua một robo-advisor (hệ thống quản lý các khoản đầu tư tự động, có cả chuyên gia và thuật toán giúp bạn phân bổ các khoản tiền đầu tư hợp lý nhất). Cô bạn thân của tôi mua cổ phiếu S&P 500 (cổ phiếu của 500 công ty có giá trị thị thường lớn nhất). Ai cũng có khoản tiết kiệm để mua chiếc xe đầu tiên, phòng lúc thất nghiệp hay bị ốm bất ngờ. Một số không nhỏ có kế hoạch cụ thể để về hưu ở một độ tuổi nào đó. Với họ, nghỉ hưu không phải vì họ lười làm việc, mà đó là cột mốc khi họ có đủ tiền để sống nốt quãng đời còn lại mà không phải làm việc vì tiền - có thể thoải mái làm những điều mình thích.

Nhận ra sự thiếu sót của bản thân, tôi lập tức đọc thêm sách về quản lý tài chính cũng như nhờ anh chàng chuyên gia tài chính kia tư vấn. Dưới đây là một số kinh nghiệm, kiến thức tôi thu thập được:

1. Không bao giờ quá sớm để nghĩ đến chuyện đầu tư

Đầu tiên, bạn phải hiểu rằng tiền mặt là tiền chết. Nếu chỉ giữ tiền mặt hay để trong tài khoản giao dịch ngân hàng, tiền sẽ dần dần mất giá. Điều này càng nguy hiểm hơn ở một quốc gia có lạm phát cao. 

Người ta vẫn nói, hãy để tiền của bạn làm việc cho bạn. Khi có tiền, dù ít, hãy bắt đầu nghĩ đến chuyện đầu tư để tiền có thể sinh lãi cho bạn.

Ngày xưa, tôi cứ nghĩ đầu tư là cái gì đó to tát lắm nhưng giờ tôi nhận ra rằng có nhiều cách để đầu tư lắm. Ở Mỹ, tôi có thể đầu tư một khoản nhỏ vài trăm đến vài ngàn đôla vào những cổ phiếu an toàn như blue-chip, S&P 500, hay sử dụng những hệ thống tư vấn tự động như Wealthfront, Betterment để họ lên danh mục đầu tư cho mình. Tôi không rõ lắm môi trường đầu tư ở Việt Nam nhưng tôi nghĩ mọi người có thể tìm hiểu về vàng, đất, chứng khoán, cũng như xin lời khuyên từ những người đi trước.

2. Có quỹ tiết kiệm cho lúc khẩn cấp

Khoản đầu tư nào hứa hẹn mang lại tiền lãi cao hơn cũng đồng nghĩa rủi ro lớn hơn. Nếu đầu tư hết tiền, chẳng may đúng lúc bạn cần tiền, giá các khoản đầu tư của bạn lại bị tụt thì bạn không trông vào đâu được. Trước khi mang tiền đi đầu tư, mình cần phải có một khoản tiền để phòng lúc những không may như khi ốm đau, tai nạn, mất trộm, thất nghiệp, hay chỉ đơn giản là muốn có thời gian theo đuổi đam mê của bản thân. Khoản tiền này nên gửi vào kênh an toàn như tài khoản tiết kiệm hay đổi sang những ngoại tệ mạnh như USD - tiền lãi rất thấp nhưng độ rủi ro hầu như là không có.

Các bạn Tây khuyên tôi, quỹ tiết kiệm nên bằng chi phí tối thiểu cho 6 tháng sinh sống. Ví dụ, nếu chi phí 5 triệu/tháng, khoản tiết kiệm sẽ là 30 triệu. Nếu bạn chưa có 30 triệu, hãy cố gắng góp nhặt để có đủ số tiền đó. Không bao giờ động vào khoản này, trừ khi bạn thực sự cần nó - đừng tự nhiên rút tiền tiết kiệm ra đi mua chiếc điện thoại xịn.

3. Bớt tiêu tiền vào những đồ xa xỉ

Tất cả những đồ gì không thực sự cần thiết đều là đồ xa xỉ. Một cốc rượu, một điếu thuốc, một lon nước ngọt cũng là đồ xa xỉ. Mua điện thoại đời mới nhất thay vì mua một chiếc điện thoại chỉ đủ xài là xa xỉ. 

Tôi nhận được một bài học về sự chi tiêu hoang phí từ những người bạn bên này. Phần lớn đó đều là con nhà khá giả. Những người đã đi làm rồi thì thường làm cho các công ty công nghệ ở thung lũng Silicon, một năm lương thưởng hơn 120.000 đôla (khoảng 2,7 tỷ đồng). Mỗi lần hẹn nhau đi ăn tối, các bạn chẳng bao giờ chọn quán ăn đắt tiền dù thừa tiền để trả cho bữa ăn tối đó. Hiếm khi lắm chúng tôi mới uống rượu bia vì đó được coi là thứ vừa đắt đỏ, vừa hại cho bản thân. Bạn tôi làm cho Google nhưng vẫn dùng một chiếc máy tính đã 5 năm.

4. Có ngân sách ăn tiêu cho từng khoản hàng tháng

Hàng tháng, tôi lên ngân sách sẽ tiêu bao nhiêu vào từng khoản nào. Ví dụ, tôi giới hạn tiền ăn nhà hàng của mình vào khoảng X đôla/tháng. Hết khoản đấy rồi, tôi sẽ phải chịu khó nấu ăn ở nhà. Tôi dùng thẻ cho hầu hết mọi giao dịch mua bán, ngân hàng tháng nào cũng tính cho tôi xem mình đã chi tiêu hết bao nhiêu vào những danh mục nào. Thỉnh thoảng, tôi sẽ nhìn lại bảng ngân sách đó để xem mình đã lãng phí ra sao. Cái này quan trọng lắm, vì có đợt tôi suốt ngày đi Uber, mỗi lần hết vài đô nên không để ý, nhưng đến cuối tháng xem tài khoản nhận ra mình tiêu đến hơn 400 đôla vào Uber. Sau đó tôi phải cẩn thận hơn về việc đi lại, chịu khó tìm lịch xe buýt, đạp xe nhiều hơn, và chỉ đi Uber khi thực sự cần thiết.

Ngân sách giúp tôi nhận ra rằng sau khi đã trừ đi những khoản cố định, số còn lại chẳng đáng là bao. Nó cũng giúp tôi lên kế hoạch tiết kiệm bao nhiêu phần trăm thu nhập. 

Một suy nghĩ khá nguy hiểm mà bản thân tôi hay mắc phải là cho rằng mấy đồng bạc lẻ chả đáng là bao. Những mấy đồng bạc đó khi gộp lại sẽ có giá trị rất lớn. Một ngày bạn uống bớt một cốc cà phê đi sẽ tiết kiệm 15 - 20 nghìn đồng. Một tháng, bạn tiết kiệm 450 - 600 nghìn đồng. Một năm, sẽ là 5 - 7 triệu. Bạn có thể góp số tiền đó vào quỹ tiết kiệm, mua tặng bố mẹ một món đồ gia dụng ý nghĩa, hay làm một chuyến đi du lịch ở đâu đó với người yêu.

5. Chỉ có con khi bạn đã sẵn sàng để nuôi con

Bạn bè của tôi ở Việt Nam cho rằng có con là điều tự nhiên, đến tuổi thì bố mẹ giục kết hôn rồi có con. Ở Mỹ, bạn bè tôi chỉ tính đến chuyện có con khi họ đã chắc chắn mình có đủ điều kiện kinh tế để nuôi con. Trước khi có con, họ sẽ dành cả năm trời để chuẩn bị tài chính nuôi thêm một miệng ăn.
Nuôi con là một khoản chi phí khổng lồ cả về mặt tài chính lẫn thời gian. Vợ chồng son khi mới bắt đầu cuộc sống của riêng mình, chưa có gì mà lại phải nuôi con sẽ rất dễ phải chịu áp lực tài chính. 

-----------------------------------------------------------------------
Nguyễn Huyền 
(https://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/tieu-dung/toi-nhan-bai-hoc-ve-cach-tieu-tien-hoang-phi-tu-nhung-nguoi-ban-tay-3714580.html)

Tuesday, March 6, 2018 · (No comments)


10 triết lý tiêu tiền của cá nhân mình, ít ra nghèo thì cũng phải có cách để mà ổn định cuộc sống và giới hạn ham muốn. 

1. Nếu không đáp ứng được nhu cầu, dù một đồng cũng không bỏ tiền ra mua. Mua sắm nhìn vào nhu cầu, không nhìn vào giá. 

2. Đồ dùng nếu không sử dụng trong một thời gian dài, bán hoặc cho, không giữ chật nhà. 

3. Không cho vay, nếu đã xác định cho vay thì cũng tự xác định có thể sẽ mất. 

4. Nếu quyết mua một món đồ nào đó, dành thời gian tìm hiểu thật kỹ, hỏi người quen, luôn tính toán khả năng thanh khoản của món đồ. Mua rồi không hối hận. 

5. Không mặc cả, không ép giá, luôn xác định cụ thể một khoản cần thanh toán so với nhu cầu, không quan trọng đắt rẻ, miễn là phù hợp với nhu cầu. 

6. Khoảng 80% đồ dùng của cá nhân & gia đình không thực sự cần. 80% trong số đó có thể cho đi vô điều kiện. Quan điểm xởi lởi trời cho. 

7. Nền kinh tế chia sẻ, con người cũng nên sẻ chia, mọi thứ quyền lợi và trách nhiệm. Đi ăn uống, không có khái niệm trả chung nếu không phải những trường hợp đặc biệt. 

8. Không để nhiều tiền vào 1 tài khoản, không thanh toán và cà thẻ bằng tài khoản có nhiều tiền. Không phải hệ thống nào cũng bảo mật 100%, cẩn tắc vô áy náy. 

9. Tiền là công cụ, có thể tặng nhau vài chục vài trăm triệu, nhưng có thể ki bo vài nghìn bạc, quan trọng mối quan hệ nào là xứng đáng. 

10. Không có chuyện tự nhiên giàu lên nhanh chóng, tất cả phải đánh đổi bằng trí tuệ, sức khoẻ và thời gian. Phải rèn luyện và nỗ lực mỗi ngày! 

Ngoài ra còn hai quan điểm nữa của mình liên quan đến tiền: 

 - Một việc mà có thể giải quyết được bằng tiền thì chưa phải việc lớn. 

 - Thứ tự ưu tiên sẽ luôn là sức khoẻ trước tiên, sau đó là mối quan hệ, tiếp nữa thì tuỳ từng giai đoạn sống mà tiền bạc hoặc thời gian sẽ lên trước. 

Và nếu mọi người quan tâm, mình sẽ viết 1 bài hướng dẫn quản trị tài chính cá nhân, tất nhiên chắc cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, nhưng phù hợp với những người lười và yêu công nghệ như mình :D

Nguồn: https://www.facebook.com/NTDLife/posts/10208683090593047



Ngủ ngon mỗi tối và hào hứng khi thức dậy mỗi sáng. Dù là tỷ phú hay kẻ hành khất đều cần một cuộc sống yên và vui. Yên trong tâm hồn và vui với những người sống quanh ta.

Biết một vài thứ này chắc cũng đủ để cảm thấy yên vui mỗi ngày...

Biết đủ 


Khát vọng khiến ta cần nỗ lực không ngừng. Nhưng tham vọng quá mức so với năng lực sẽ biến thành nỗi đau vì ám ảnh của thất bại. Thật khó để dừng lại điểm dừng giữa khát vọng và tham vọng.


Biết hài lòng với hiện tại nhưng không đánh mất nỗ lực vươn lên không ngừng, liên tục là vô cùng khó. Thôi cứ tạm gọi là biết đủ vậy.


Khi biết như thế nào là đủ cảm xúc không bị up & down theo ngoại cảnh quá nhiều nữa.

Biết chấp nhận bất công


Bất công quả thật là khó nuốt. Dù nó đến từ vô tình hay cố tình. Nhưng nó vẫn xảy ra. Rất nhiều. Đến từ người lạ, và đến từ người quen người thân. Nếu không thể quen với bất công như quen với hít thở, bạn sẽ không thở nổi.


Còn khi quen được rồi, bạn sẽ nhanh chóng thở đều trở lại. Rất khó nhưng có thể.


Biết mỉm cười với bất công vì bất công là "một phần tất yếu của cuộc sống".

Biết ít nhất một thú tiêu khiển 


Phim ảnh, bóng đá, cà phê, âm nhạc, đọc sách, bơi, chạy. Cái gì cũng được, miễn là có một thú vui để giải trí. Khi đó lễ Tết dài mấy cũng chả bao giờ thấy chán. 


Cuộc sống thật tẻ nhạt khi ta không có thú đam mê nào.

Biết làm chủ những chu kỳ 


Chu kỳ trong các mối quan hệ hợp tác là vòng lặp rất hay. Đừng quá buồn và thất vọng về một sự chia tay ở cuối chu kỳ. Khi đã sống hết mình, trung thực trong một mối quan hệ, khi chia tay sẽ nhanh chóng lấy lại cân bằng. Cho một chu kỳ mới.


Sự chiêm nghiệm này rất giá trị để sống tích cực - thứ rất quan trọng để cảm thấy lạc quan. 


Trước đây tôi hay buồn và hoang mang nếu mất mát xảy ra. Giờ tôi vẫn rất buồn nếu mất mát xảy ra. Nhưng tôi không hoang mang, không luỵ vì mất mát nữa. Vì nếu nó xảy ra nếu đi hết chu kỳ, hãy để nó xảy ra. Miễn là mình đã sống trọn, sống hết mình.

Biết giữ sức khoẻ 


Sức khoẻ là khoa học, không phải chuyện hứng thì làm. Vì trạng thái cảm xúc phụ thuộc rất lớn vào trạng thái sức khoẻ. Với doanh nhân và đàn ông trụ cột gia đình lại càng quan trọng. Một cơ thể khoẻ mạnh là tiền đề cho những suy nghĩ mạch lạc. Trí tuệ và sức khoẻ là hai tài sản quý báu nhất của bất kỳ ai.

Chúc một ngày yên vui và cả năm hạnh phúc.

 Brandson

Nguồn: https://www.facebook.com/ducson71/posts/10156109283914910




“Đã có lúc mẹ cũng se sua khi mua túi, vali hàng hiệu đắt đỏ… rồi mẹ nhận ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì”, chị Thủy viết.

Chỉ sau 21 giờ xuất hiện trên trang cá nhân, lời dặn con gái "Đừng mua chiếc túi trị giá 300 đô mà trong đó không có gì cả" của chị Đoàn Thu Thủy đã thu hút được hơn 3.500 lượt chia sẻ và hơn 6.000 lượt thích.

Trong bài viết, nữ giám đốc 7x cho rằng hình thức chỉ là bề ngoài, một món đồ hiệu không thể hiện giá trị bản thân của một con người. Là một triệu phú tự thân, hiện sở hữu hai nhà hàng ẩm thực phong cách tại TP HCM, đồng thời điều hành một công ty hoạt động trong lĩnh vực xây dựng – vận tải, chị Thủy đủ kinh nghiệm để hiểu rằng giá trị một món đồ không nằm ở tên thương hiệu mà ở chức năng sử dụng của nó, cũng như giá trị một con người không nằm ở những đồ dùng người đó sở hữu mà nằm ở khả năng làm việc của họ. 

Dưới đây là nguyên văn bài viết: 

"Con gái.

Hôm đi Thái Lan, ở sân bay mẹ thấy cái ba lô Burberry rất đẹp, hợp với con, mẹ nói con mua đi, mẹ tặng. Con xem giá rồi nói, nó hơn 50 triệu con không mua đâu mẹ ơi, để tiền làm chuyện khác, con chưa cần xài hàng hiệu.

Mẹ vui vì thấy con biết tiết kiệm chi tiêu, biết giá trị bản thân con không phải được đánh giá qua chiếc túi hay manh áo tấm quần.

Tỷ phú Warren Buffett nói: “Đừng mua chiếc túi trị giá 300 đôla mà không có gì trong đó cả. Mua một chiếc túi trị giá 10 đôla thôi và bên trong có 290 đôla. Đừng để mình phá sản vì cố làm ra vẻ giàu có".

Mẹ nghĩ con biết điều đó.

Mẹ thấy nhiều cô gái trẻ bây giờ tiêu tiền nhiều hơn số mình kiếm được, mua cái túi đắt tiền để chứng tỏ bản thân nhưng trong chiếc túi đó đựng những tờ giấy lộn chứ không phải những tờ tiền. Nhiều cô nhắm mắt nhận những món quà giá trị, áo quần hay trang sức để khoác lên người, tự hào với chúng bạn rằng mình sành điệu mà không biết món quà nào cũng có cái giá của nó.

Đã có lúc mẹ cũng từng se sua khi mua những chiếc túi, chiếc vali hàng hiệu đắt đỏ để thấy mình không thua kém người khác nhưng rồi mẹ nhận ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả, chiếc túi hay bộ đồ hàng hiệu không nói lên giá trị bản thân của con người, mẹ cũng không thể bắt chước người này người kia dùng hiệu này hiệu nọ để thấy sang, thấy chảnh.

Mẹ không quen.

Mẹ bây giờ mua đồ khi thấy thích và thấy tiện dụng, có thể quảy giỏ đệm, mang guốc mộc nhưng vẫn tự tin sải bước vì mẹ biết cái chất của mẹ như thế và mẹ biết trong giỏ đệm có gì. Tỉ như cho mẹ mặc đồ Chanel mang giày cao gót chắc sẽ luống cuống gượng gạo lắm.

Đi chiếc xe sang, mặc bộ đồ đắt tiền, mang chiếc túi đẹp, sang trọng lịch lãm là điều nhiều người ao ước, nhưng có một điều ít ai biết tới là khi đạt được mọi thứ rồi người ta lại muốn được ung dung tự tại, thích mặc cái quần lưng thun để không phải hóp bụng trong chiếc đầm ôm, đi đôi dép lê cho thoải mái chứ không muốn vắt vẻo trên đôi giày cao gót đau chân.

Suy cho cùng cuộc sống này càng đơn giản càng tốt.

Sống thật là cách sống nhẹ nhàng nhất con ạ".

-----------------------------------------------
Nguồn: MarryLiving's Facebook